Đã hai năm qua, tôi mà thấy ghét chuyện gì là nhất định không thèm nghĩ đến nó, cho nên tôi không muốn ai nhắc nhở, nói năng gì đến những chuyện đã qua, tôi cố gắng học tập để mình không phải bị yếu đuối và mỏng manh như ngày nào . Tôi cũng chẳng muốn đóng vai trò cảnh sát trong AL, nó qua thì cho nó qua .
Tôi biết rằng để chỉ cho các em biết ai mà làm gì mình thì phải la lên chứ đừng giữ im lặng là một điều rất là khó . Ngay cả ở cái xứ Mỹ tự do này, những em thanh thiếu niên bị dụ dỗ, bị lợi dụng mà chúng nó còn không dám nói thì làm sao những em thanh thiếu niên VN lại có đủ can đảm để nói ra ?
Tôi biết như vậy, nên chỉ cố gắng giúp cho các em tự nhìn thấy, tự phân biệt được ai là người mình tin cậy được, tự bảo vệ mình ...trước những kẻ bất lương . Tại vì không có một lý do gì mà một người lớn hơn các em cả chục tuổi mà lại có thể có quan hệ với các em . Không có một lý do nào để mà những người ấy ngồi chit chat, tâm sự với các em .
Họ có rất nhiều problem và họ cần phải biết giải quyết những problem ấy của họ, thay vì vào những cái diễn đàn - đồng tính hay là không đồng tính - để đi săn những con cừu non . Một cái đứa lớn hơn mình đến mười mấy tuổi mà làm cho mình khốn khổ khốn nạn, mà ngồi chat những chuyện trăng hoa, vớ vẩn với mình thì rõ ràng là họ có rất là nhiều vấn đề cá nhân .
Tôi biết là như vậy nên cũng chẳng cần nói gì, chẳng cần nói năng gì đến ai . Chỉ cố gắng hết sức để chỉ cho các em thấy những vấn đề khó khăn cá nhân của các em, mà chỉ vì các em tưởng rằng vì mình là những người đồng tính, cho nên các em vấp phải . Không phải là như vậy, các em phải biết bỏ sang một bên vấn đề đồng tính, thì các em mới có thể nhìn thấy được những vấn đề cá nhân của các em .
Cho đến khi cô ta, Milou, vào trong topic Hẹn hò nháp của tôi và Dã Quỳ nói năng linh tinh, nói như là DQ bị tiếng oan, rồi một cô khác, không nhớ tên vào nói bóng gió rằng tôi muốn Dã Quỳ mà không được nên mới xảy ra cớ sự .
Mọi người quên mất một điều tối quan trọng, đó là tôi cũng là con người .
Những điều họ nói là không đúng, cũng như là người đàn ông mà she lừa gạt để bảo lãnh cho her, ai là người đi rêu rao tôi là bồ của her, để ổng phải gọi điện thoại xin lỗi tôi là lúc đầu ổng cũng tưởng thiệt, ai ngờ đó không phải là sự thật .
Bây giờ tôi mới hiểu, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, đã muốn kiếm chuyện thì sẵn đây tôi cho biết luôn sự thật, kẻo không sự im lặng của tôi lại làm cho họ càng làm tới .
Tôi không chấp với những kẻ bịnh hoạn, vớ vẩn, đi công kích tôi, bôi nhọ tôi mà không hề hoặc chưa hề biết tôi là ai . Nhưng những cái post kêu gọi "làm hòa" ấy mới làm cho tôi bị bực mình .
Ở bên Mỹ thì bạn bè ( kể cả Hate ) xúm lại nói " ai bảo đụng vào mấy con VN " để cho tụi nó "chơi", tôi nói với những người bạn bên Mỹ: đừng có nói như vậy, đây là những cá nhân xấu xa, thấp kém và tâm thần không ổn định chứ không có dính dáng gì đến mấy "con VN" cả .
Mai thì giận lắm, nói: cộng đồng của Lynn bullshit, nó vào nhà nó chửi vào mặt Lynn như vậy, mà mọi người xúm lại kêu Lynn nhịn, kêu Lynn làm hòa . Giống như là có ai tự nhiên vào nhà chửi chị, em, mẹ, của mình cái mình ra mình nói: thôi mẹ ạ, em ạ, chị ạ, nhịn nó một tiếng ...cho nó tha hồ mà nó chửi .
Lynn không cần ai phải lên tiếng cho Lynn nhưng Lynn cũng không muốn ai phải nói là Lynn "nhịn" , những cái post của những người HOÀN TOÀN KHÔNG DÍNH DÁNG gì đến chuyện giữa Lynn và mấy người đó, những cái bài viết của những người coi sóc AL mới là những bài viết dẫn Lynn đến quyết định, không vào trong đó nữa .
Có những việc trên đời này, chúng ta cần phải biết là nó phải có cái giới hạn của nó, Lynn đã vào trong ấy nói rằng đừng ai lên tiếng, đừng ai nói gì hết . Lynn tôn trọng mọi người nhưng có ai tôn trọng Lynn không ? KHÔNG !
Ở bên này, bạn bè vơ đũa "cái đám VN " Lynn nói lại, Mai vơ đũa "cộng đồng khỉ khô" , Lynn nói lại, ở AL DQ vơ đũa "thế giới les " Lynn nói lại nhưng sau cái post của Jas, Lynn nhận thấy rằng đúng là có những việc mình hoàn toàn bất lực, không thể nào làm gì khác hơn được.
Hai nữa, nếu cứ tiếp tục ở đó, Lynn sẽ bị sự control lấy mấy con người của mình . Nói qua nói lại, là để mình control sự việc theo cái ý mình muốn, mình muốn nó phải theo cái ý của mình cho nên mình mới viết qua viết lại . Cái bẫy đó là cái bẫy do chính mình tạo nên cho mình , cho nên là Lynn sẽ không xập vào cái bẫy ấy . Mình viết qua viết lại là mình đang cố gắng xoa dịu những tổn thương của mình bằng những bài viết, để nó thay đổi suy nghĩ của người khác và thay đổi tình trạng .
I WILL NOT DO IT .
Qua việc này, Lynn học được vài "bài" mới:
- Đúng vậy, có những việc mình hoàn toàn bất lực, không thể nào làm gì khác hơn được
- Khi có bất cứ việc gì mà nó cuốn hút hết năng lượng của mình, mình phải biết lấy lại năng lượng của mình để dành cho những việc hữu ích hơn .
- Người ta muốn nghĩ gì, nói gì ,chửi gì đó là problem của người ta, problem của mình là phải làm sao tránh cho mình cảm xúc tổn thương .
I love this life ! I love to write and I love to write in my blog, that the only place that I don't have to hide the truth ! love it, love it, love it .....
Thursday, August 16, 2012
Sunday, August 12, 2012
Tàn nhẫn .
Tôi không nghĩ rằng cô ta cố tình, nhưng vì bản chất quá sức là dối gian, quá sức là tổn thương cho nên là cô ta trở thành một kẻ rất là tàn nhẫn .
Đúng vậy, những người đã đến với cô ta bằng tất cả chân tình của họ, đã bị chà đạp một cách hết sức là tàn nhẫn . Từ cô bé KN cho đến người đàn ông mà cô ta dối gạt và lọc lừa để lo giấy tờ cho cô ta sang bên này . Trong những cuộc nói chuyện với cô ta, từ Milou cho đến AprilJ cho đến Khỉ, cho đến tất cả những người vì cô ta mà ghét tôi đều có cùng chung một số phận: dưới mắt của her họ chỉ là những con rối, những con rối chạy vòng vòng theo ý muốn của her .
Cô ta không phải là một người nham hiểm nhưng cô ta là một con người hoàn toàn tàn phế . Cô ta tưởng rằng cô ta có thể lợi dụng, có thể dùng được tất cả mọi người cho những mục đích khác nhau của cô ta nhưng cô ta không hiểu được rằng, những hành động ấy chỉ càng ngày càng làm cho cô ta trở thành càng tàn phế hơn mà thôi .
Cô ta nói dối nhiều đến nỗi mà chính cô ta sống trong mọi sự dối trá và tưởng đó là thật nhưng cái chiêu "em là nạn nhân" của cô ta được cô ta xử dụng một cách hết sức là tuyệt hảo và kết quả là những người tội nghiệp cho cô ta và nhận thấy rõ ràng cô ta là một nạn nhân, lại trở thành những nạn nhân của cô ta .
Tôi đã từng tin vào cái chiêu " nạn nhân " của cô ta, nhưng sau đó tôi may mắn nhận thấy rằng tất cả đều là nạn nhân của her . Không phải vì họ không có đầu óc, không phải vì họ không biết suy nghĩ, mà vì dù là lesbians, họ cũng chỉ là những người phụ nữ và she đánh vào cái chỗ yếu ấy của phụ nữ, sự dễ mềm lòng và sự dễ tin người .
Nó tàn phế là ở cái chỗ đó, ở cái chỗ không ai nói cho cô ta biết là tâm hồn của cô ta nó bị tàn phế như thế nào, cho nên cô ta càng ngày càng đi vào con đường hoàn toàn bế tắc, hoàn toàn là một cái ngõ cụt .
Dối trá và tráo trở đã trở thành bản chất của cô ta cho nên là cô ta không có một sự lựa chọn nào khác ngoài sự lựa chọn lừa dối mọi người cho sự sống còn của cô ta .
Thật ra tôi không còn muốn dùng thì giờ và năng lực của tôi để đi làm chuyện điên nhưng không biết tại sao mà tôi lại thương và thông cảm vô cùng những nạn nhân của cô ta .
Họ mê mệt her, họ theo đuổi her, tội nghiệp người đàn ông mà cô ta dùng để bảo lãnh her sang Mỹ, đến ngày hôm nay mà he vẫn còn mơ tưởng đến một ngày cô ta sẽ trở về với him, cô ta làm cho người ta có một cái ảo giác là cô ta thương yêu họ và chỉ muốn thuộc về họ . Tôi thấy tội nghiệp ông ta, cho nên mỗi lần ông ta gọi cho tôi, tôi lại nói chuyện rất là dịu dàng, nhỏ nhẹ với ông ta .
Những người đến với cô ta bằng những chân tình tha thiết của họ đều bị cô ta chà đạp một cách không thương tiếc . Cô ta mỉa mai, cô ta đùa giỡn trên những tấm chân tình ấy, cô ta chê bai, cô ta nhìn họ bằng nửa con mắt, bởi vì họ là những người chỉ đến với her bằng chân tình của họ chứ không phải bằng tiền của họ .
Trong cuộc đời của tôi, tôi chưa thấy một người nào mà tâm hồn của họ bị tổn thương và tàn phế như là tâm hồn của cô ta . Tất cả mọi người chỉ là những con rối, nhưng món đồ chơi cho cô ta tiêu khiển, không thương tiếc, không nể nang, không hối hận .
Tôi thấy thương hại cho những kẻ lớn tuổi hơn, khi họ trở thành nạn nhân của cô ta, nhưng tôi phẫn nộ khi thấy sự lọc lừa của her làm tai hại đến biết bao nhiêu là tâm hồn còn son trẻ, những em lesbians còn trẻ, những tưởng rằng sẽ có ngày mình có được her .
Tại vì cô ta cho mọi người cái ảo giác là cô ta thương họ và thuộc về họ, cho nên mọi người cứ hy vọng sẽ có ngày mình có được cô ta .
Đối với tôi, cô ta là một trong những cuộc phiêu liêu với phụ nữ của tôi khi tôi còn đang trong tình trạng độc thân . Vì đó là một cuộc phiêu liêu cho nên khi đã biết được sự thật, nó không còn hấp dẫn tôi được nữa . Tất cả những gì cô ta nói với tôi về KN, khi tôi gặp em, tôi chỉ có đúng một cảm xúc mà thôi: em còn trẻ quá và em còn dại quá! vậy mà cô ta để em trên tay của cô ta như là một con búp bê .
Cái kiểu của cô ta làm cho các em tưởng rằng cô ta thật lòng với mình, nhưng sự thật là cô ta chỉ sống trong sự giả dối, cho nên là cô ta hoàn toàn giả dối với tất cả mọi người .
Tôi chẳng thấy mình bị thiệt hại hay là mất mát gì cả nhưng mỗi lần tiếp xúc với những nạn nhân của cô ta, lòng tôi lại chùng xuống . Biết rằng đó là một bài học cho họ, biết rằng bởi vì sự tử tế giả tạo của cô ta sẽ dạy cho họ một bài học, nhưng sao tôi không thể nào cầm lòng được khi biết những người ấy .
Mém một tí nữa là tôi đã tiếp tay với cô ta đi lừa gạt họ . Tại vì mém một tí nữa thôi, tôi cũng là nạn nhân của cô ta .
Bắt đầu một trang mới
Tối hôm qua, đi nghe nhạc với Mai nhỏ và Mini .
Lâu lắm rồi mới được đi "tự do" như thế này, Mai bận đi biển với gia đình, nên mình được "thả" cho đi với tụi nhỏ .
Cái chỗ nghe nhạc này là của người Việt tổ chức ở vùng DC , mỗi 3 tháng họ tổ chức một lần ở một nhà hàng VN nhỏ vùng Herndon, thức ăn ở đây, nửa nạc nửa mỡ, nửa Italian, nửa Mỹ , nửa Việt, nửa Xì , nửa đủ thứ nhưng tiền thì không có ...nửa ! hai con nợ vào ăn, xem thực đơn mà không xem giá, cuối cùng là ba đứa phải trả cái bill 106 đô lãng xẹt .
Mai nhỏ móc tiền ra trả mà còn cằn nhằn mình là sao Lynn không nói . Trời, thực đơn thì có in giá sẵn, mình kiếm cái món rẻ nhất mình ăn, còn mấy cô nàng đi order mấy cái món "market price", market price có nghĩa là nhà hàng muốn tính bao nhiêu tiền mình cũng phải trả ! đúng là sang hơn cả ...đĩ !
Ngồi nghe nhạc mà có một cô nàng, xinh quá là xinh, dễ thương và cái mặt hiền chịu không nổi luôn ! cứ mỗi lần mình nhìn cô ta, cô ta lại nhìn mình, hai người ngồi nhìn nhau cả buổi, nhìn rồi lại cười, mình gọi Mini " em ra ngồi chỗ này đi, có cô bé này xinh lắm " she chối đây đẩy lên "thôi em không ra đâu " . Khỏi nói, mình mà trẻ hơn 10 tuổi còn lâu mình mới gọi nhỏ Mini này, cỡ nhỏ đó, mình bắt cóc đi chơi với mình cái một !
Lát cái mình giả bộ đến làm quen, she nói lát nữa em lên hát, wow, mình hỏi: cô lên hát bản gì ? she trả lời "bản Mưa Rừng" , nghe xong hí hửng la lên, bản ruột của tôi ! may sao lúc đó ở ngoài trời còn đang mưa, thế là mình nhoẽn miệng mình cười, sao cô hát đúng bài quá vậy ?
Trở về bàn mình nói với Mini, lát cổ lên hát, em nhớ lên tặng hoa nha . Nhỏ này, thấy con gái là người cứ run lên như con cầy bị sấy ( cứ mỗi lần viết đến đây là mình lại thấy gớm quá ! )tặng hoa ở nơi công cộng mà cũng ...run ! tặng hoa chỉ có hai người mới phải ...run chứ ! tại vì sau cái màn tặng hoa chỉ có hai người là cái màn ...hung ! cho nên là tặng hoa chỉ có hai người thì mới run là vậy .
Thiên địa thánh thần ơi, she hát được một khúc, bên này mình hối her lên tặng hoa đi, ở bên dãy bên kia bác của her cũng ra dấu kêu lên tặng , con ghệ thiệt là tình, cứ ngồi yên đó không chịu đi, tới chừng mình hối quá rồi mới bắt đâu đi lên thì ở đây một đống đàn ông nó chờ ...lên tặng hoa cho her .
Của đáng tội, ở cái chỗ hát hò này, toàn là sĩ phu bô lão , vớ được một con ghệ vừa trẻ, vừa đẹp, vừa hát hay cho nên cả nhà hàng bát nháo lên vì ngưỡng mộ, lại của đáng tội, cô này trẻ và đẹp như vầy, không biết tại sao lại đi lạc vô cái chỗ "sĩ phu bô lão" khỉ gió này!
Mà cổ xinh xắn, dễ thương thiệt đó nha, hai con, con Mini với con Lynn giả bộ chỉ trỏ, bấm bậy bấm bạ cái điện thoại mới của Lynn để chụp hình her, hai đứa giả bộ loay hoay "chơi" với cái phone để she không biết là đang bị chụp hình, nhưng Lynn nghĩ là she biết, nhưng she ngồi yên, phụ nữ mà, ai khoái mình mà mình chẳng thích .
She hát xong, Lynn bàn với Mini và Mai, hay tụi mình đi bar đi, rủ her đi chung, Mini đi dụ khị đi ! Mini đỏ mặt " Lynn thích her thì Lynn đi hỏi đi chứ sao lại em ? " , Mini thiệt là tình ! bày cỗ ra đến thế mà cũng không biết ăn, hổng lẽ tui đi cua cổ về tui gọi cổ bằng ...con ? dù cổ có nhìn tui nãy giờ ba trăm lần và cười với tui đi nữa, dù Mai có bằng lòng cho tui lập phòng nhì đi nữa, tui cũng hổng dám vác mấy cô này về đâu, dắt mấy cô này về, ăn cơm phải đút là cái chắc .
Mini không đi hỏi her out phải không ? thế là con Lynn hùng dũng đi ! ngồi đợi một hồi thế nào mấy người đẹp cũng phải đứng dậy đi toilet, đi toilet là dễ làm quen, dễ hỏi nhất hết đó, cổ vào toilet, mình cũng vào toilet, cổ đứng rửa tay, mình cũng đứng rửa tay bên cạnh ...là xong !
Chương trình được thực hiện đúng như là bài bản, she đứng rửa tay, mình đứng rửa tay theo hỏi: lát tụi này đi bar, cô có muốn đi chung không ? she trả lời, rất là dễ thương: em muốn lắm nhưng sáng mai em đi phải đi lễ sớm .
Chạy ra trao lại "tin buồn" cho Mini, Mini la ầm lên: thôi chị ơi, em hổng có dzụ đưa nàng đi lễ đâu, em hổng đi nhà thờ nổi đâu, quên nó đi, nhỏ này dại thiệt ! hổng biết nó có nghe cái câu: con quỳ lạy chúa ba ngôi, con lấy được vợ, con thôi nhà thờ, không ta ?
Vậy là xong chuyện đời, ba con kéo nhau ra bar ngồi uống mỗi đứa một ly rồi kéo nhau về .
Lynn lái xe về, trời mưa thật là to, Lynn nhớ Mai đến quay quắt cả lòng, cũng cái quán Văn này, cũng cái vụ "cua" gái này mà Lynn gặp Mai . Mai cũng lên hát, rồi Lynn phải lòng Mai, Lynn đúng là cái đồ mê "kỹ nữ" ! Tối nay Lynn không uống nhiều vì trước khi đi Mai đã dặn là Lynn không uống được nhiều, Lynn phải biết tự lượng sức mình, không uống nhiều những lúc không có Mai bên cạnh nha.
Từ cái ngày she biết được là mình bị cái cô Dã Quỳ ấy chuốc rượu ở Saigon, mém tí nữa là mất hết giấy tờ và tiền bạc, đi đâu một mình là she lại sợ và dặn mình đừng có uống nhiều .
Viết nhật ký trong trang blog của mình ...sướngggggggggggggg thiệt đó, muốn viết tên ai thì viết, viết hết sự thật chẳng có ma nào bước vào "dĩ hòa vi quí" , chẳng có ma nào bước vào xét đoán cái con nói sự thật và an ủi vỗ về mấy cái đứa bất lương ...sướnggggggggggggg!
Lynn yêu Mai, những lời dặn dò của Mai là cả một phước lành rất lớn của Lynn.
Lâu lắm rồi mới được đi "tự do" như thế này, Mai bận đi biển với gia đình, nên mình được "thả" cho đi với tụi nhỏ .
Cái chỗ nghe nhạc này là của người Việt tổ chức ở vùng DC , mỗi 3 tháng họ tổ chức một lần ở một nhà hàng VN nhỏ vùng Herndon, thức ăn ở đây, nửa nạc nửa mỡ, nửa Italian, nửa Mỹ , nửa Việt, nửa Xì , nửa đủ thứ nhưng tiền thì không có ...nửa ! hai con nợ vào ăn, xem thực đơn mà không xem giá, cuối cùng là ba đứa phải trả cái bill 106 đô lãng xẹt .
Mai nhỏ móc tiền ra trả mà còn cằn nhằn mình là sao Lynn không nói . Trời, thực đơn thì có in giá sẵn, mình kiếm cái món rẻ nhất mình ăn, còn mấy cô nàng đi order mấy cái món "market price", market price có nghĩa là nhà hàng muốn tính bao nhiêu tiền mình cũng phải trả ! đúng là sang hơn cả ...đĩ !
Ngồi nghe nhạc mà có một cô nàng, xinh quá là xinh, dễ thương và cái mặt hiền chịu không nổi luôn ! cứ mỗi lần mình nhìn cô ta, cô ta lại nhìn mình, hai người ngồi nhìn nhau cả buổi, nhìn rồi lại cười, mình gọi Mini " em ra ngồi chỗ này đi, có cô bé này xinh lắm " she chối đây đẩy lên "thôi em không ra đâu " . Khỏi nói, mình mà trẻ hơn 10 tuổi còn lâu mình mới gọi nhỏ Mini này, cỡ nhỏ đó, mình bắt cóc đi chơi với mình cái một !
Lát cái mình giả bộ đến làm quen, she nói lát nữa em lên hát, wow, mình hỏi: cô lên hát bản gì ? she trả lời "bản Mưa Rừng" , nghe xong hí hửng la lên, bản ruột của tôi ! may sao lúc đó ở ngoài trời còn đang mưa, thế là mình nhoẽn miệng mình cười, sao cô hát đúng bài quá vậy ?
Trở về bàn mình nói với Mini, lát cổ lên hát, em nhớ lên tặng hoa nha . Nhỏ này, thấy con gái là người cứ run lên như con cầy bị sấy ( cứ mỗi lần viết đến đây là mình lại thấy gớm quá ! )tặng hoa ở nơi công cộng mà cũng ...run ! tặng hoa chỉ có hai người mới phải ...run chứ ! tại vì sau cái màn tặng hoa chỉ có hai người là cái màn ...hung ! cho nên là tặng hoa chỉ có hai người thì mới run là vậy .
Thiên địa thánh thần ơi, she hát được một khúc, bên này mình hối her lên tặng hoa đi, ở bên dãy bên kia bác của her cũng ra dấu kêu lên tặng , con ghệ thiệt là tình, cứ ngồi yên đó không chịu đi, tới chừng mình hối quá rồi mới bắt đâu đi lên thì ở đây một đống đàn ông nó chờ ...lên tặng hoa cho her .
Của đáng tội, ở cái chỗ hát hò này, toàn là sĩ phu bô lão , vớ được một con ghệ vừa trẻ, vừa đẹp, vừa hát hay cho nên cả nhà hàng bát nháo lên vì ngưỡng mộ, lại của đáng tội, cô này trẻ và đẹp như vầy, không biết tại sao lại đi lạc vô cái chỗ "sĩ phu bô lão" khỉ gió này!
Mà cổ xinh xắn, dễ thương thiệt đó nha, hai con, con Mini với con Lynn giả bộ chỉ trỏ, bấm bậy bấm bạ cái điện thoại mới của Lynn để chụp hình her, hai đứa giả bộ loay hoay "chơi" với cái phone để she không biết là đang bị chụp hình, nhưng Lynn nghĩ là she biết, nhưng she ngồi yên, phụ nữ mà, ai khoái mình mà mình chẳng thích .
She hát xong, Lynn bàn với Mini và Mai, hay tụi mình đi bar đi, rủ her đi chung, Mini đi dụ khị đi ! Mini đỏ mặt " Lynn thích her thì Lynn đi hỏi đi chứ sao lại em ? " , Mini thiệt là tình ! bày cỗ ra đến thế mà cũng không biết ăn, hổng lẽ tui đi cua cổ về tui gọi cổ bằng ...con ? dù cổ có nhìn tui nãy giờ ba trăm lần và cười với tui đi nữa, dù Mai có bằng lòng cho tui lập phòng nhì đi nữa, tui cũng hổng dám vác mấy cô này về đâu, dắt mấy cô này về, ăn cơm phải đút là cái chắc .
Mini không đi hỏi her out phải không ? thế là con Lynn hùng dũng đi ! ngồi đợi một hồi thế nào mấy người đẹp cũng phải đứng dậy đi toilet, đi toilet là dễ làm quen, dễ hỏi nhất hết đó, cổ vào toilet, mình cũng vào toilet, cổ đứng rửa tay, mình cũng đứng rửa tay bên cạnh ...là xong !
Chương trình được thực hiện đúng như là bài bản, she đứng rửa tay, mình đứng rửa tay theo hỏi: lát tụi này đi bar, cô có muốn đi chung không ? she trả lời, rất là dễ thương: em muốn lắm nhưng sáng mai em đi phải đi lễ sớm .
Chạy ra trao lại "tin buồn" cho Mini, Mini la ầm lên: thôi chị ơi, em hổng có dzụ đưa nàng đi lễ đâu, em hổng đi nhà thờ nổi đâu, quên nó đi, nhỏ này dại thiệt ! hổng biết nó có nghe cái câu: con quỳ lạy chúa ba ngôi, con lấy được vợ, con thôi nhà thờ, không ta ?
Vậy là xong chuyện đời, ba con kéo nhau ra bar ngồi uống mỗi đứa một ly rồi kéo nhau về .
Lynn lái xe về, trời mưa thật là to, Lynn nhớ Mai đến quay quắt cả lòng, cũng cái quán Văn này, cũng cái vụ "cua" gái này mà Lynn gặp Mai . Mai cũng lên hát, rồi Lynn phải lòng Mai, Lynn đúng là cái đồ mê "kỹ nữ" ! Tối nay Lynn không uống nhiều vì trước khi đi Mai đã dặn là Lynn không uống được nhiều, Lynn phải biết tự lượng sức mình, không uống nhiều những lúc không có Mai bên cạnh nha.
Từ cái ngày she biết được là mình bị cái cô Dã Quỳ ấy chuốc rượu ở Saigon, mém tí nữa là mất hết giấy tờ và tiền bạc, đi đâu một mình là she lại sợ và dặn mình đừng có uống nhiều .
Viết nhật ký trong trang blog của mình ...sướngggggggggggggg thiệt đó, muốn viết tên ai thì viết, viết hết sự thật chẳng có ma nào bước vào "dĩ hòa vi quí" , chẳng có ma nào bước vào xét đoán cái con nói sự thật và an ủi vỗ về mấy cái đứa bất lương ...sướnggggggggggggg!
Lynn yêu Mai, những lời dặn dò của Mai là cả một phước lành rất lớn của Lynn.
Subscribe to:
Posts (Atom)